Hỏi: Có 1 vị cư sĩ ở Hà Nam hỏi: Có người lấy danh nghĩa của Pháp Sư Tịnh Không quyên góp xây chùa cho giáo hội, xin hỏi có chuyện như vậy không? Đáp: Bạn hỏi rất hay, không có chuyện này. Tôi nói với quý vị đời này của tôi noi theo đại sư Ấn Quâng, Tổ sư đời thứ 13 của Tịnh Tông chúng ta, cả đời ngài không xây chùa chiền, không nhận đồ đệ xuất gia, không truyền giới. Tôi cảm thấy cách làm của ngài mang lại lợi ích rất lớn đối với hàng hậu học chúng ta. Tiếp nhận cúng dường của 10 phương tổ sư đều dùng để làm việc in kinh, in sách, khuyến thị cúng dường đại chúng. Điều này tôi đã học được cho nên tôi đã giảng rất nhiều lần, nếu như có người dùng danh nghĩa của tôi quyên góp, xây chủa chiền làm pháp hội, toàn bộ đều là giả. Nếu như gặp được phải trực tiếp gọi điện đến hiệp hội để hỏi thăm, tuyệt đối không được mắc lừa. Cảm ơn câu hỏi của bạn.

Hỏi: Có 1 vị cư sĩ dùng tâm nghi hoặc, nghe kinh nghe pháp trong 1 thời gian dài, lại thường ngắt câu lý nghĩa, trước mắt tuổi tác đã lớn, lại lo lắng cho đường đi của mình, xin hỏi vãng hồi như thế nào? Đáp: Trong Phật Pháp thường nói quay đầu là bờ, chỉ cần quay đầu là được cứu, nhưng mà hoài nghi thì không cứu được. Phải thật sự tin tưởng, tin Phương Tây có thế giới cực lạc, có A Di Đà Phật, tin tưởng niệm Phật thì chắc chắn có A Di Đà Phật tới tiếp dẫn bạn vãng sanh. Tín tâm đứng vị trí hàng đầu, nếu không có tín tâm, bạn niệm Phật cũng không thể vãng sanh. Làm sao xây dựng tín tâm? Đích thực kinh điển có thể giúp ta xây dựng tín tâm. Tiếc là vị cư sĩ này nghe kinh nhiều năm như vậy nhưng vẫn hoài nghi, vẫn không xây dựng được tín tâm, đây là nghiệp chướng của bản thân ông. Hãy nói cho ông biết nhất định phải có tín tâm.Bởi vì chuyện vãng sanh không phải chỉ có những người trước đây vãng sanh. Bạn đọc trong truyện Vãng sanh truyện, hiện tại nếu như bạn để ý 1 chút, người hiện tại xung quanh chúng ta vãng sanh rất nhiều, đó đều là bằng chứng thép của chúng ta.

Hỏi: Cõi trường tịch quang tịnh tức là chân chánh của chính mình, sao lại có cỏi thật báu trang nghiêm vốn không dao động? Là ai đang dao động? Đáp: Là chính bạn đang dao động, người khác không dao động nhưng chính bạn đã khởi tâm vọng niệm phân biệt chấp trước, không liên quan chút nào đến tất cả mọi người. Chuyện này bạn nghĩ thử xem, càng nghĩ càng dao động càng nghĩ càng chấp trước, bạn vĩnh viễn không cởi được nút thắt này. Làm thế nào để cởi bỏ, trong kinh Đức Phật có nói với chúng ta, đừng nghĩ đừng hoài nghi, buông xuống phân biệt chấp trước thì sẽ chứng đắc, cho nên bạn ngày ngày đang nghĩ, đang hỏi đều là chướng ngại. Chư Phật đến giảng kinh thuyết pháp cho bạn, bạn không có cách nào nhập môn được.

Hỏi: Trong vòng tuần hoàn nguyên quán nói 1 hạt bụi bao trùm hết pháp giới có thể giải thích là con niệm Phật tức là toàn bộ chúng sanh trên khắp pháp giới đang niệm Phật không? Nếu như không phải, chúng ta làm sao giúp đỡ họ? Đáp: Thế Tôn rất từ bi, dạy chúng ta đừng khởi tâm động niệm, đừng phân biệt đừng chấp trước, bạn lại cứ nhiều vọng tưởng phân biệt chấp trước như vậy bạn đang làm trái lời Thế Tôn, nếu như bạn nghe lời Thế Tôn tự buông xuống khởi tâm động niệm chấp trước xem, xem bạn có thể nhìn thấy 1 hạt bụi bao trùm khắp pháp giới hay không. Tôi tin rằng bạn nhất định sẽ nhìn thấy, tại sao vậy? Bạn thành Phật rồi. Đây là phải hạ công phu, chứ không phải là nghiên cứu.

Hỏi: Hết thảy pháp từ tâm tưởng sanh, nếu người nhà không tin Phật, lúc chúng con niệm Phật tụng kinh, quán tưởng họ cũng đang niệm liệu có giúp đỡ được cho họ không? Đáp: Sẽ có. Có giúp đỡ. Nếu như bạn kiên trì bền bỉ, dần dần sẽ giúp người trong nhà bạn.

Hỏi: Làm thế nào để đạt được tâm chân thành? Trước mắt đệ tử vẫn chưa đạt được. Cấp bậc do cảm mà đi làm hết thảy mọi việc, nên làm việc như thế nào để giải quyết vấn đề hành trì? Xin Pháp Sư khai thị. Đáp: Trong cuộc sống thường ngày, trước tiên phải thừa nhận bản thân chúng ta là phàm phu hèn kém, nghiệp chướng sâu dày. Không phải thánh nhân, đừng nói đại thánh, ngay cả tiểu thánh chúng ta cũng không làm được. Tiểu thánh ở cấp độ thấp nhất, tiểu thừa tu đà hoàn, sơ quả này Bồ Tát quả vị sơ tính trong kinh Hoa Nghiêm, đây là quả vị tiểu thánh nhỏ nhất, chúng ta không cách nào so sánh được. Lúc tôi giảng kinh cũng thường nói cho quý vị, nhiều năm như vậy tôi thường khuyên bảo mọi người phải buông xuống tự tư tự lợi, buông xuống danh văn lợi dưỡng, buông xuống ngũ dục lục trần, buông xuống tham sân si mạn. Đây là cảnh giới gì? Tôi nói rất rõ ràng, đây chỉ mới tới cửa thôi, còn chưa bước vào.

Tiểu thừa sơ quả mới tiến vào. Hiện nay chúng ta tới cửa sơ quả, chỉ tới cảnh giới này, có thể thấy được, vấn đề này không dễ dàng, nhưng mà tới cửa, nếu như gặp được pháp môn niệm Phật, thật sự có thể tin, có thể nguyện, có thể hành, thì chắc chắn vãng sanh. Vãng sanh về đâu? Vãng sanh tới cõi phàm thánh đồng cư. Bạn có nắm chắc vãng sanh. Nếu như vào cửa rồi, thì không là cõi phàm thánh đồng cư nữa, mà vãng sanh tới đâu? Vãng sanh đến cõi phương tiện hữu dư. Điều này phải biết. Cho nên mặc dù chúng ta không thể vào cửa, có thể tới cửa đã là rất tốt rồi. Đối với người niệm Phật, có sự giúp đỡ mang tính quyết định.

Hỏi: Có 1 vị pháp sư trẻ, cầm tấm ảnh chụp chung với hoà thượng, tự xưng là đồ tôn của ngài, khoe khoang khắp nơi rằng mọi lúc đều có thể báo cáo với ngài, truyền đạt khai thị của ngài, xin hỏi có chuyện như vậy không? Đáp: Tôi không biết người bịa đặt gây chuyện. Người thật sự thành thật sẽ 1 câu niệm Phật tới cùng, phàm là bịa đặt gây chuyện đều có vấn đề. Ngạn ngữ Trung Quốc có câu người đến nói thị phi tức là kẻ thị phi. Bản thân tôi đến đồ đệ tôi còn không có làm sao tôi có đồ tôn cho được. Phải có đồ đệ rồi mới có đồ tôn, tôi không có 1 đồ đệ nào làm sao có đồ tôn được. Đây là bịa đặt gây chuyện. Chuyện này ở trong nước rất nhiều. Chuyện này trước đây cục trưởng tôn giáo đã nói với tôi. Có 1 lần ông ấy đến Hồng Kong, sáng sớm mời tôi cùng ông ấy ăn sáng. Ông ấy nói trong nước có rất nhiều người lấy danh nghĩa của tôi rêu rao lừa gạt làm 1 số chuyện phi pháp. Ông ấy nói chuyện này thầy không biết? Tôi thật sự không biết. Ông nói những chuyện này chính phủ sẽ xử lý cho nên tương lai quý vị gặp được những chuyện như vậy thì liền biết được chắc chắn là giả không phải thật. Chúng tôi không nhờ người khác đi hoá duyên hoặc là đi hoằng pháp. Không có chuyện này. Ở trong nước hay nước ngoài đều không có. Chúng tôi giảng kinh hoằng pháp đều dùng mạng Internet, truyền hình. Không dùng bất kì phương thức nào khác. Mạng Internet chúng tôi có trang hiệp hội giáo dục Hồng Kong. Thông thường người hoằng pháp giảng kinh ở những nơi này, tôi không giảng kinh cũng không thuyết pháp ở những nơi khác. Có 1 số nơi mời tôi tổ chức chuyên đề diễn thuyết, truyện này có. Còn những hình thức khác thì không có, tuyệt đối không đi hoá duyên với người khác.

Hỏi: Đệ tử năm nay 64 tuổi, bởi vì vô số nguyên nhân mà không sanh khởi được tâm hiếu thảo, chính mình cũng rất phiềnn não, tại sao không thể phát tâm lớn của Địa Tạng Bồ Tát. Có phải do không biết túc mạng nên mới như vậy?

Đáp: Có, có chuyện như vậy. Nếu như bạn biết túc mạng, thật sự dễ dàng tâm hiếu thảo. Nếu như thật sự không thể sanh khởi, trung tâm văn hoá ở Thang Trì, Lư Giang, Thang Huy có thời gian, thì tới đó tìm hiểu, nếu như họ tổ chức toạ đàm giống như hạnh phúc nhân sinh, thời gian không dài đại khái khoảng 4, 5 ngày, bạn có thể đến đó tham gia 1 lần, biết đâu tâm hiếu thảo của bạn sẽ được khởi phát.

Hỏi: Làm sao mới có thể khiến người nhà ăn chay và dùng đồ chay cúng tổ tiên. Nếu như dùng đồ chay cúng tổ tiên, tổ tiên liệu có đồng ý không? Đáp: Chuyện này bạn đa tâm, đa nghi rồi. Tổ tiên thông minh hơn bạn, biết được năm đó còn sống cả đời ăn thịt, kết oán thù với nhiều chúng sanh, tạo thành 1 đống oan gia trái chủ đều không chịu tha cho họ nên họ mới biết mình sai rồi. Hiện tại bạn ăn chay rất hiếm có, bạn dùng đồ chay cúng tổ tiên là hiếu kính tổ tiên, dùng đồ mặn cúng tổ tiên là tăng thêm tội nghiệp cho tổ tiên mà thôi. Cái món nợ sát sanh ăn thịt này tính trên đầu tổ tiên, bạn nói xem bạn làm vậy có được coi là hiếu thuận hay không? Cho nên rất nhiều bài văn của Đại Sư Ấn Quang đều khuyên mọi người dùng đồ chay cúng tổ tiên.

Hỏi: Đệ tử vừa tốt nghiệp cấp 3, bời vì thành tích không thể đậu đại học, hiện tại đệ tử muốn xuất gia. Sư phụ hy vọng đưa đệ tử tới úc hy vọng pháp sư bồi dưỡng học tập giảng kinh, nhưng đệ tử muốn ở lại chùa làm chúng thanh tịnh, nhận sự rèn luyện của giới luật, trừ bỏ tập khí của chính mình rồi mới tới Úc, xin pháp sư từ bi. Đáp: Xuất gia bất kể là tại gia hay xuất gia, phải cấm vững 3 gốc rễ: nho, thích, đạo trước thì mới có tiền đồ. Học tập ở bất kì nơi nào đều được.3 gốc rễ này là: đệ tử quy của nho gia, cảm ứng thiên của đạo giáo, thập thiện nghiệp đạo của Phật giáo. Không có 3 gốc rễ này thọ giới cũng sẽ không đắc giới. Đó chỉ là hình thức mà thôi. Có 3 gốc rễ này mới là thật. Cho nên 3 gốc rễ này là giới luật của giới luật, căn bản của căn bản, nhất định phải nghiêm túc học tập. Ở nơi này tôi khuyên bạn vài câu như vậy.

Hỏi: Trong nước có 1 ngôi chùa luôn tổ chức Phật sự hộ quốc tiêu tai, tam thời hệ niệm. Gần đây có mấy vị đồng tu nhìn thấy dưới mấy gốc cây đa trong chùa có vô số đoá sen lớn đang dần dần di chuyển nhưng mà không hướng lên trời, xin hỏi pháp sư, có phải là do Phật sự làm chưa được viên mãn như bài vị và sớ văn chưa thiêu đốt mới khiến hoa sen không thể lên cao được. Đáp: Phật sự hộ quốc tiêu tai tam thời hệ niệm, tôi không biết họ làm bao lâu. Có 7 ngày, có 49 ngày, có 100 ngày. Hoa sen lên cao phải là vào ngày họ viên mãn, nếu như vào ngày viên mãn nhìn thấy hoa sen không thể lên cao, vậy cũng tốt rồi. Thứ nhất hoa sen được bạn nhìn thấy, đương nhiên lên cao là điềm lành rất tốt. Bạn nghi ngờ pháp hội này làm chưa được viên mãn đúng không? Có thể là nguyên nhân này. Thật sự làm viên mãn thì nhất định có điềm lành rất tốt.

Hỏi: Câu đầu tiên: Đệ tử làm nghĩa công ở hiệp hội 3 năm rồi(chắc là nghĩa công ở chỗ chúng ta). Bởi vì công việc và việc nhà nên lơ là nghe kinh niệm Phật. Năm nay bị bệnh tật dày vò, tâm thường sợ hãi và lo âu. Sau nửa năm nghe kinh biết được pháp không pháp nào không do tâm hiện, do thức mà biến. Xin hỏi pháp sư đệ tử muốn điều phục tâm sợ hãi bệnh khổ, có phải là nên ở nhà dụng công đàng hoàng, đợi khi có thể buông xuống thân tâm 1 chút lại quay về đạo tràng làm nghĩa công hay là với tình huống sức khoẻ còn chịu đựng được tiếp tục làm việc cho đạo tràng. Đáp: Chuyện này ở nhà hay ở đạo tràng đều được. Vấn đề là bạn nhất định phải xây dựng tín tâm, phải phát nguyện lớn. Nguyện lực vượt khỏi nghiệp lực thì nghiệp chướng của bạn sẽ được hoá giả. Bạn không thể hoá giải cho thấy nghiệp lực của bạn càng lớn hơn nguyện lực, vậy thì không có cách nào rồi. Nói đến tu hành nhất định phải ghi nhớ, nhiều năm nay chúng ta mỗi ngày đều nhắc nhở mỗi ngày đều dặn dò, nhất định phải cắm chắc 3 gốc rễ, sau khi cắm chắc 3 gốc rễ đến oan gia trái chủ của bạn cũng bội phục tôn trọng bạn. Mặc dù đến gây phiền phức cho bạn, họ cũng không tổn hại bạn nghiêm trọng. Họ tới tìm bạn là hy vọng bạn thật sự dụng công tu hành chứng quả. Bạn có năng lực siêu độ họ. Nếu như công phu tu hành của bạn không đắc lực, bạn không hề giúp họ chút nào, vậy thì oán khí của họ sẽ trực tiếp phiền nhiễu bạn. Người đồng tâm này, con người không phải chết là hết. Chết là hết thì dễ rồi. Mấy chục năm trước, tôi bắt đầu giảng kinh thường nói, chúng ta khi chưa có thành tựu thì nhất định không thể chết. Tại sao vậy? Chết thì xong rồi. Nhất định trong đời này phải liễu thoát sanh tử, xuất tam giới, đây mới là chân thật. Dùng phương pháp gì? Người nghiệp chướng sâu dày như chúng ta, đặc biệt sanh ra trong thời đại này nhất định phải dựa vào niệm Phật cầu sanh Tịnh độ. Chúng ta nắm chắc vãng sanh liền liễu thoát sanh tử, xuất tam giới. Nắm chắc ở chỗ nào? Chúng ta còn lưu luyến thế gian này thì không thể rời khỏi. Cho nên nhất định phải học tập, không hề lưu luyến thế gian này. Tôi tới thế gian này du lịch làm khách, nơi này là quán trọ, là nơi du lịch, không phải nhà của tôi. Mọi thứ đều phải buông xuống, không được chấp trước không được phân biệt. Niệm Phật như vậy thì chúng ta có sự nắm chắc. Phải trì giới, phải học đệ tử quy, học cảm ứng thiên, học thập thiện nghiệp. Tại sao vậy? Đây là bổn phận làm người. Bất kể ở thế giới nào, hay ở cõi nào, chính mình đều phải khiêm tốn, tôn trọng người khác, yêu kính người khác. Thật sự có thể làm được hy sinh mình vì người khác, có chút đức hạnh như vậy mới có thể vãng sanh. Bạn muốn hỏi tại sao Thế Tôn nói với chúng ta, thế giới Tây Phương Cực Lạc đều là người thượng thiệh. Thì thử xem chúng ta có phải người thượng thiện hay không? Mở thập thiện nghiệp đạo ra đối chiếu 1 chút. Tự mình chấm điểm cho mình xem có thể đạt được 90 điểm không, đại khái phải 90 điểm mới là thượng thiện, như vậy mới có thể vãng sanh. Cho nên phải nghiêm túc nỗ lực dụng công.

Hỏi: Mỗi ngày ngoài niệm Phật và tụng 108 biến Chú Vãng Sanh bởi vì sức khoẻ cha mẹ không tốt, phát nguyện tụng 108 biến kinh Địa Tạng và 100 ngàn thánh hiệu Địa Tạng Bồ Tát hồi hướng cho cha mẹ, như vậy có bị coi là tạp tu không? Đáp: Không phải là tạp tu, rất tốt. Đây là chút lòng hiếu thảo của bạn bởi vì kinh Địa Tạng là nền tảng trong đại thừa giáo. Trăm thiện hiếu đứng đầu, kinh Địa Tạng là hiếu kinh của nhà Phật. CHo nên từ xưa đến nay, bất kể là tông phái nào, rất nhiều vị tổ sư đại đức lúc bước vào giảng kinh đều lấy kinh Địa Tạng làm nền tảng, nghiêm túc tu hành. Đây là có đạo lý của nó. Theo lý luận mà nói, tu Địa Tạng là nhập môn. Từ Địa Tạng nâng lên cao hơn là Quán Âm, bát dương quang đại tâm hiếu của bạn gọi là đại từ đại bi, lên cao hơn nữa là Văn Thù, khai mở trí tuệ, cuối cùng là Phổ Hiền, là rộng độ hết thảy chúng sanh. Chính mình sau khi thành tựu phải lợi ích hết thảy chúng sanh.

Hỏi: Trì chú Đại Bi, có thể đạt được nhất tâm bất loạn không? Đáp: Về mặt lý luận mà nói thì tất cả đều thông, cho nên trong kinh Kim Cang Đức Phật nói với chúng ta pháp môn bình đẳng không phân cao thấp. Niệm chú Đại Bi đến mức nhất tâm bất loạn nhờ vào công đức này cũng có thể hồi hướng vãng sanh thế giới Tây Phương. Bạn tìm được căn cứ trong kinh Vô Lượng Thọ, bạn xem phẩm cuối cùng trong ba bậc vãng sanh. Không phải nói phát nguyện tu học theo pháp môn Tịnh Tông, không phải vậy. Đó là tu học đại thừa, đến lúc lâm chung dùng công đức tu học của chính mình hồi hướng vãng sanh thế giới Tây Phương, A Di Đà Phật vẫn đến tiếp dẫn họ. Nhưng mà niệm chú Đại Bi phải có tâm Đại Bi, không có tâm Đại Bi, niệm chú Đại Bi sẽ không linh nghiệm. Phải có tâm đại từ bi giống như Quán Thế Âm Bồ Tát tầm thinh cứu khổ. Nghe thấy nhìn thấy chúng sanh khổ nạn, ngay lập tức đưa tay ra cứu giúp tận tâm tận lực giúp đỡ họ. Hôm nay thế giới này có thể nói là người khổ nạn quá nhiều. Nguyên nhân khổ nạn là gì? Nguyên nhân là mê hoặc điên đảo, tạo tác vô lượng tội nghiệp, chính mình lại không hề hay biết. Quả báo hiện tiền hối hận đã muộn. Vậy thì bạn sẽ nghĩ tới hôm nay dùng phương pháp gì cứu họ. Phật Pháp thù thắng không gì sánh bằng. Phật Pháp nói như thế nào? Phật Pháp nói, cứu chính mình trước. Tự nhiên có thể cứu chúng sanh. Chính mình tu hành theo Phật Pháp làm tấm gương tốt nhất cho người khác. Sau khi người khác nhìn thấy tự nhiên bị cảm động, tự nhiên học theo bạn. Cho nên độ người trước tiên phải độ mình, cứu người trước tiên phải cứu mình, như vậy mới đúng.

Hỏi: Lúc niệm Phật tụng kinh thân thể thường đổ mồ hôi, là do nguyên nhân gì? Có phải là do không cung kính? Đáp: Cung kinh hay không không hề liên quan đến thân thể đồ mồ hôi, có thể là do thân thể bạn hư nhược, thể chất của bạn có vấn đề. Có thể tới bác sĩ để kiểm tra, xem thử thân thể có bị gì không. Tụng kinh niệm Phật thân thể nên bình thường. Đổ mồ hôi thường là do tập thể dục, lạy Phật, tình huống như vậy mới đổ mồ hôi.

Hỏi: Nếu phát nguyện tinh tấn niệm Phật biết trước thời gian tự mình vãng sanh Tịnh Độ trước có bị coi là bất hiếu hay không? Đáp: Nếu như bạn thật sự tinh tấn niệm Phật biết trước thời gian vãng sanh, đây không phải là bất hiếu mà là đại hiếu. Tại sao vậy? Bạn là con trai do cha mẹ nuôi dưỡng, bạn đến thế giới Cực Lạc làm Phật, ông ấy là cha của Phật, bà ấy là mẹ của Phật, họ sẽ nhận được sự cung kính cúng dường của hết thảy trời, người. Đó là đại hiếu, chỉ e là niệm Phật không thể vãng sanh, đó mới là đại bất hiếu.

Hỏi: Đệ tử vừa học Phật được hơn 1 năm, tiếp xúc Lục Tổ Đàn Kinh mới biết hoá ra tự tánh thanh tịnh vốn dĩ sẵn có, không phàm không thánh không sanh không diệt. Phiền não tập khí của đệ tử nặng nề, không biết nên bắt đầu học hay bắt đầu làm từ đâu? Xin pháp sư khai thị bắt đầu học từ quyển kinh nào? Đáp: Lục Tổ Đàn Kinh không phải bộ kinh mà người bình thường như chúng ta học được. 57 năm trước, tôi bắt đầu học Phật cũng ngẫu nhiên có duyên phận nhìn thấy bộ kinh này. Ở nhà 1 người bạn, trên kệ sách của anh ấy có 1 quyển sách đóng chỉ, nhìn tưởng là cuốn Lục Tổ Đàn Kinh, sau khi mở ra xem rất hoan hỉ. Mỗi ngày tôi đều tới xem, hình như là mất khoảng 4 hay 5 ngày thì xem xong bộ kinh này. Bộ kinh đó có chú giải, chú giải của cư sĩ Đinh Phước Bảo. Sau này thân cận đại sư Chương Gia, thầy Lý, 2 người đều nói cuốn sách này không thể xem. Tại sao? Đó là bậc căn tánh thượng thượng căn, căn tánh trung hạ chắc chắn không làm được. Tiên sinh Phương Đông Mỹ cũng nói với tôi như vậy, bảo tôi nhập môn từ giáo hạ, giáo hạ thầy giới thiệu cho tôi là phát tướng duy thức. Đối với giới tri thức thông thường mà nói khá phù hợp. Bắt đầu từ chỗ này, nhập môn là chuyện tốt, giống như leo cầu thang từng bước leo lên. Nhưng thật sự nói tu hành, giáo dục nền tảng rất quan trọng. Bạn hỏi phải bắt đầu từ đâu, vậy thì tôi chân thật nói cho bạn biết, bắt đầu làm từ đệ tử quy, từ cảm ứng thiên, từ thập thiện nghiệp. Sau khi bạn có nền tảng này, gốc rễ này được cắm xuống, bạn lại bắt đầu kinh Địa Tạng, tu pháp môn Địa Tạng, sau khi tu hành 1 thời gian bạn lại tu Tịnh Độ thì sẽ hoàn toàn khác. Trong pháp môn Tịnh Độ, học kinh Vô Lượng Thọ hoặc học kinh Di Đà, học kinh Di Đà phải học sớ sao Liên trì, yếu giải của đại sư Ngẫu Ích, vậy thì bạn có gốc ở Tịnh Độ, như vậy sẽ thuận buồm xuôi gió.

Hỏi: Con còn có 1 câu hỏi: tổng thống Đài Loan là Mã An Cửu tham gia đại lễ viếng tế Khổng Tử, có phải là phong kiến không? Đáp: Câu hỏi này rất kì lạ. Cúng tế Khổng Tử là phong kiến, vậy bạn cúng tế tổ tiên có phải là phong kiến không? 2 năm nay tôi thấy trong nước có rất nhiều người thăm mộ, thanh minh đông chí đều đi thăm bộ cúng tế tổ tiên như vậy có phải là đang trở về phong kiến không? Chúng ta có thể liên tưởng rằng nếu nói như vậy tôi cảm thấy phong kiến rất tốt. Tại sao vậy? Phong kiến là hiếu thuận cha mẹ, không phong kiến thì không hiếu thuận cha mẹ nữa. Khổng Tử là thầy, cúng tế Khổng Tử là đề xướng tôn sư trọng đạo, thật sự là nhiều đời đế vương trước đây đề xướng. Những năm dân quốc vẫn còn đề xướng. Người hiện nay không cần cha mẹ, đương nhiên họ cũng không cần thầy cô nữa. Căn nguyên xã hội hiện nay động loạn là ở chỗ này. Mã Cửu Anh cúng tế Khổng Tử đáng được tán thán. Tại sao vậy? Vì cần xã hội này có thể quay trở về hiếu đạo, sư đạo, có thể hiếu thân tôn sư. Xã hội chúng ta an định, thế giới sẽ hoà bình. Chuyện này thật sự cần lãnh đạo đất nước dẫn đầu. Tầm ảnh hưởng mới lớn. Tôi nhớ mấy năm trước, tôi gặp chủ tịch Lưu của kênh truyền hình Phượng Hoàng ở Trường An. Tôi nói với ông ấy: thế giới hiện nay có 2 hạng người có thể cứu vãn thế giới cũng có thể huỷ diệt thế giới. Ông ấy nói: là 2 hạng người nào. Tôi nói hạng thứ nhất là người lãnh đạo đất nước, hạng thứ 2 là làm ngành của ông ấy. Truyền hình vệ tinh ảnh hưởng thật quá lớn. Nếu như chiếu những điều tích cực vậy thì ông sẽ cứu thế giới. Nếu như chiếu những điều tiêu cực, bạo lực sắc tình sát đạo dâm vọng, thì ông sẽ huỷ diệt thế giới. Cho nên thế nào là phong kiến, thế nào là mê tín. Điều này phải nói rõ ràng nói tường tận. Không thể xem hiếu thuận cha mẹ là phong kiến. Thời phong kiến dạy luân lý, đạo đức, nhân quả. Hiện nay chúng ta nói không cần luân lý không cần đạo đức nữa. Thật sự là như vậy cho nên bạn xem hiện nay, đến sữa bột cũng có độc. Đến con trẻ cũng phải chịu tổn thương nghiêm trọng. Đây là điều gì? Đây là không có luân lý đạo đức. Mọi người có muốn xã hội này tốt không? Nếu như để tôi chọn lựa, tôi vẫn muốn chọn phong kiến. Người thời phong kiến sống ngày tháng thái bình ai cũng có lương tâm, không muốn làm chuyện thương thiên hại lý. Cho nên chuyện này chúng ta phải dùng đầu óc tỉnh táo để xử sự, không được tuỳ tiện phê bình họ. Bạn phê bình họ không đúng. Hay nói cách khác: bất hiếu là đúng. Không phụng dưỡng cha mẹ là đúng. Thậm chí còn nói sát hại cha mẹ cũng là đúng. Hiện tại chuyện này không còn là tin tức nữa. Con cái sát hại cha mẹ, anh em tàn sát lẫn nhau. Trong trường học chúng ta thấy rất nhiều tin tức của nước ngoài, học sinh giết giáo viên, giết bạn học. Thật quá nhiều. Đây là điều gì? Đây là văn minh hiện đại của thế kỷ 21. Phải làm phong kiến. Nếu như nói học sinh hiếu thuận giáo viên , kính yêu giáo viên vậy thì học sinh đó là phong kiến. Đứa con này trờ về nhà hiếu thuận cha mẹ, đứa con đó là phong kiến. Chúng ta có thể dùng cách nói như vậy hay không? Đúng là giá trị quan của xã hội ngày nay đáng để chúng ta suy gẫm.

Hỏi: Có 1 số bạn trẻ mỗi ngày có điều kiện đọc sách nghe kinh, đồng thời tài ăn nói rất tốt. Bởi vì không cách nào chịu được áp lực lớn trong công việc ngoài xã hội, chỉ ở trong đạo tràng làm 1 chút chuyện, ăn đồ cúng dường sống qua ngày. Xin hỏi như vậy có như pháp không? Đáp: Nhu vậy không như pháp. Trong Phật Pháp nói: mỗi người tự có nhân quả, mỗi người tự mình gánh vác.

Hỏi: Có phải nên khuyên những người trẻ tuổi này ra ngoài học tập giảng kinh, dẫn dắt họ như thế nào? Đáp: Giảng kinh không phải là chuyện dễ dàng. Nên khuyên họ trì giới niệm Phật. Như vậy mới đúng. Xã hội ngày nay Phật giáo cũng suy bại đến cùng cực nhưng người học Phật vứt bỏ giới luật. Trong thực tế Phật không còn nữa, không còn giới thì còn Phật, không có lễ thì không có nho. Lễ và giới trong 3000 năm trước đây, sanh ra hiệu quả vô cùng to lớn. Quy phạm tâm hạnh của con người. Mang lại sự an ổn lâu dài cho xã hội. Tôi từng tiếp xúc rất nhiều học giả nước ngoài, có người nghiên cứu lịch sử nước ta vô cùng bội phục người nước ta.Thời xưa sau khi mỗi triều đại củng cố chính quyền, không tới 5 năm thì ban bố lễ nhạc, xã hội đi vào quỹ đạo. Có thể mang lại sự an định cho xã hội 100 đến 150 năm. Người nước ngoài cảm thấy không thể nghĩ bàn. Dùng phương pháp gì có thể khiến cho dân tộc lớn như vậy, lãnh thổ lớn như vậy sanh ra hiệu quả tốt như thế. Thật tình mà nói đây là thánh hiền xưa dạy bảo chúng ta. Kiến quốc quân nhân, giáo học quy tiên. Đặc biệt Trung Quốc, người ngoại quốc khâm phục nhất là đã thống nhất. Bạn xem Tần Thuỷ Hoàng thống nhất Trung Quốc, cho đến tận ngày nay Trung Quốc chưa từng bị phân chia. Điều này khiến tiến sĩ người Anh khâm phục nhất. Trên thế giới không tìm thấy đất nước thứ 2. La Mã ở Châu Âu cũng từng thống nhất 1000 năm, nhưng mà sau khi diệt vong Châu Âu không thể thống nhất nữa. Đây là chuyện rất đáng tiếc. Cho nên tiến sĩ từng nói, muốn thế giới này khôi phục lại sự an định hoà bình, cả thế giới phải trở thành 1 đất nước. Thế giới này thống nhất lại thành 1 thế giới, thì mọi người không có chiến tranh nữa. Hiện tại mỗi nước là 1 khu vực cũng giống như tính chất của 1 tỉnh vậy. Ông ấy còn nói ai có tư cách thống nhất toàn thế giới? Người Trung Quốc có. Người Trung Quốc có trí tuệ thống nhất, kinh nghiệm thống nhất, hiêu quả thống nhất 2000 năm. Lời này do người nước ngoài nói. Người Trung Quốc dùng điều gì thống nhất? Dùng văn hoá, dùng dạy học. Nội dung là dùng luân lý đạo đức nhân quả, nhân quả không mê tín. Nhân thiện quả thiện, nhân ác quả ác. Nếu bạn không tin bạn hãy thử quan sát mọi chuyện trước mắt bạn, đây là hiện thực không phải mê tín. Bạn ngày ngày làm chuyện tốt thì tâm an lý đắc, thân tâm vui vẻ, làm chuyện xấu thì thân tâm bất an hồn vía lên mây. Đây là nhân quả. Cho nên giảng kinh thuyết pháp, phải có nền tảng. Dạy học cũng phải có nền tảng, phải tu đức hạnh trước. Trước đây Khổng Phu Tử dạy học, đức hạnh đứng hàng đầu, thứ 2 là lời nói, thứ 3 là chánh sự, thứ 4 là văn học. Cho nên đức hạnh đứng hàng đầu.

Hỏi: Đối với những người trẻ tuổi tâm tính nóng nảy nên dạy bảo họ thế nào để đừng lún sâu trong thời đại mạt pháp này? Đáp: Đây là vấn đề lớn, hiện nay số lượng những người trẻ tuổi như vậy rất nhiều, trở thành vấn đề xã hội nghiêm trọng. Có thể dạy tốt không? Xem bạn dùng phương pháp thế nào. Chúng tôi xây dựng trung tâm văn hoá ở Thang Trì, để làm thực nghiệm. Thực nghiệm này đã thành công. Hơn nữa còn mang lại hiệu quả rất tốt. Đây là thật. Xã hội hiện tại của chúng ta có vấn đề không tìm ra được phương pháp. Phải làm thế nào? Bạn phải nhớ phương pháp của tổ tiên đã dùng 5000 ngàn năm có hiệu quả 5000 năm, có kinh nghiệm 5000 năm. Không thể xem thường. Nếu bạn muốn lật đổ mọi thứ của tổ tiên, bạn có thể làm ra phương pháp mới để thay thế, có tốt hơn của tổ tiên không? Vậy thì chúng ta cũng không thể không bội phục. Nếu như không tìm thấy, Vẫn dùng phương pháp của tổ tiên vẫn có tác dụng. Rất nhiều người hỏi tôo, tôi nói tôi không có trí tuệ, tôi không nghĩ ra phương pháp